Tư duy về sử dụng người nhà trong vận hành doanh nghiệp tư nhân là một tư duy cực nguy hiểm, dù nó được khoác lên mình đủ thứ áo tình cảm và trách nhiệm.

 
Cậu có mấy thằng bạn cùng nhau góp vốn hùn ra được một doanh nghiệp nhỏ, nhân viên trên dưới 3 chục nhưng nhìn quanh đâu cũng thấy người nhà. Đây là đứa em bên ngoại của thằng này, kia là đứa em bên nội của thằng kia, đây là đứa cháu của người bạn, kia là đích tôn của bên vợ chẳng hạn, tóm lại đủ thứ hầm bà lằng người nhà và doanh nghiệp lúc này chả khác mẹ gì một thứ họ tộc mở rộng.
 
Chúng ta vẫn có một tư duy rất hãm trong việc dùng người khi vận hành chính khối tiền của, tài sản của mình, ấy là người nhà thì sẽ kiểm soát cho mình tốt hơn, đỡ thất thoát hơn, và có trách nhiệm hơn. Đây là thứ nhầm lẫn tai hại!
Doanh nghiệp vừa mở mắt, ông nào cũng mắt trước mắt sau nhét người của mình vào để “kiểm soát”!
Doanh nghiệp vừa mở mắt, về quê đã vỗ ngực nhận hết từ con ông trưởng họ đến cháu bà trẻ, vừa oai oách vừa tăng vây cánh, tổ sư!
 

Người nhà trong vấn đề khởi nghiệp là gì?

 

Là đối tượng mà khi ta thành công, thì đó là giai cấp đầu tiên nhờ vả, nhưng khi ta thất bại, thì đó là đối tượng đầu tiên bĩu môi cười cợt, và thậm chí hả hê. Đó là bản năng của người nhà, ngoại trừ cha mẹ và vợ con máu thịt!

  • Thất thoát đầu tiên bao giờ cũng đi ra từ người nhà, thất thoát ở đây không chỉ đơn thuần là tiền bạc cụ thể, mà là thời gian và sự cống hiến nhiệt tình từ trong ý thức.
  • Nếu chấm điểm vô trách nhiệm nhất trong mô hình doanh nghiệp tư nhân, thì chắc chắn một điều rằng người nhà vô trách nhiệm hơn người ngoài rất nhiều!
  • Người nhà không có xu hướng chịu sự kỷ luật khắt khe, làm việc thích nghỉ là nghỉ, không làm thêm không làm cố, không bị áp lực đuổi việc hay giảm lương, điều này khác hẳn với bọn người ngoài. Vì người nhà luôn có sự cứu cánh mơ hồ về tình cảm họ tộc, quen biết treo trên đầu, họ luôn nghĩ rằng dù muốn dù không thì cũng là …người nhà, thế mới tài!
 
Người nhà, chỉ được giúp đỡ trong hai tình huống, một là khi điều kiện doanh nghiệp đã dư dả, ừ thì chúng ta giúp nhau một tý, và hai là khi người nhà có năng lực đặc biệt, vượt trội hơn so với người ngoài!
  • Còn bình thường, các doanh nhân trẻ lưu ý, nếu người nhà xin việc thì hãy thẩm định cho kỹ và rút ví ra, cần bao nhiêu tiền thì biếu, nhưng để làm ăn công việc phải hết sức cân nhắc kẻo rồi mất tình cảm. Cho người nhà vào thì dễ, nhưng đẩy người nhà đi sẽ rất khó! dịch vụ thành lập văn phòng đại diện
 
Cậu nói với thằng bạn, các ông ăn rồi chửi thiên hạ như ranh, nào là con ông cháu cha, nào là họ hàng nội ngoại, trong khi doanh nghiệp tư nhân của các ông bé như lỗ mũi đã lố nhố đầy đủ thứ dây mơ rễ má, là sao? Ông cần người giỏi của thiên hạ để giúp ông đi xa, hay ông cần biến doanh nghiệp mình thành trại tế bần khi bản thân vẫn đang còn là một thứ doanh nghiệp non yếu?!
  • Mấy thằng chung chạ vốn liếng, đã không tin tưởng nhau thì đừng chung chạ, hà cớ gì cứ phải ông nào cũng cắm người? Nữa, bé như lỗ mũi, trên răng dưới dép, có đéo gì đâu mà hở ra cứ sợ mất và thất thoát?
  • Cùng một năng lực và phẩm chất, các cô nên chọn người ngoài hơn là người nhà. Sự trung thành và tử tế đến từ cách chúng ta đối xử với nhau, thất thoát hay không đến từ cách chúng ta kiểm soát, chứ không đến từ yếu tố người nhà! dịch vụ thành lập doanh nghiệp giá rẻ
Nhân tài nằm trong thiên hạ, phải tận dụng điều đó. Doanh nghiệp tư nhân hẳn nhiên khác bọn cơ quan nhà nước, đừng bao giờ để ba thứ tư duy nhà nước kiểu ôm đồm bao cấp nếu ông thực sự muốn khởi nghiệp!
 

Các bài viết mới

Các tin cũ hơn